THƠ TÌNH YÊU

NƠI ĐAM MÊ CUỘC SỐNG ĐƯỢC CHIA SẺ...!!!

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2018

NGƯỜI CÓ HIỂU

tháng 12 01, 2018 0
NGƯỜI CÓ HIỂU
Người đừng nói thương ta nhiều hơn biển
Bởi thật ra ta vốn kẻ yếu lòng
Lỡ một mai Người đan tâm cất bước
Ta u buồn, …Người chắc sẽ vui không?



Đừng ngọt ngào những câu nói nhớ mong
Vì ngôn tình chỉ có trong tiểu thuyết
Cũng đừng dệt ái tình bằng những vần thơ diễm tuyệt
Chuốc ta say trong ảo mộng của Người…

Trần gian này ta chỉ ghé vui chơi
Nên Người thương thì …đừng làm ta khóc
Mùa đi qua mùa còn hôn làn tóc
Ta xin Người!...Người có hiểu ta không?

Lê Trà My

LÂU RỒI EM KHÔNG SỐNG VÌ EM!

tháng 12 01, 2018 0
LÂU RỒI EM KHÔNG SỐNG VÌ EM!
Chắc lâu rồi em không sống vì em
Không kẻ mắt, tô son cho ngày luôn tươi sáng
Vì một người mà cuộc đời bỗng chán
Chẳng thiết tha thương và cũng sợ yêu!

Em vẫn còn trẻ biết bao nhiêu
Và ngoài kia vẫn đầy người tốt đó
Hãy xem người đi như nhành cây, ngọn cỏ
Sẽ chẳng nhớ nổi đâu khi năm tháng qua dần.



Em vẫn còn đó đôi bàn chân
Để đi và ngắm nhìn những điều chưa kịp thấy
Em vẫn còn đôi bàn tay đấy
Để ôm lấy thương yêu vào lòng!

Em có còn buồn nhiều nữa không?
Thấu hiểu đi em để rồi lòng nhẹ nhõm
Người đã không duyên mình không nên níu lấy
Hãy để tình đấy cho người đến sau.

"Em chẳng còn buồn và cũng chẳng thấy đau!"
Tôi mong em nói ra và mỉm cười chân thật
Mình tự thương thân là điều quan trọng nhất
Trong đời mình!

THÚY NHÂN

PHỐ

tháng 12 01, 2018 0
PHỐ
Phố ngơ ngác khi mưa về bất chợt
Có một người vừa tuột mất bình yên
Người đi làm có ai che khỏi ướt
Như những ngày ta vẫn còn kề bên?



Hình như phố đang buồn chuyện nhân thế
nên nắng đi vẫn chưa muốn trở về
Hình như ta cũng buồn chuyện dâu bể
nên nỗi nhớ bỗng nhiên dài lê thê

Cuối góc phố có đôi tình nhân trẻ
Đứng trú mưa bên tán cây me già
Ta chợt nhớ mình cũng từng như thế
Đứng đợi người một buổi chiều tan ca...

Tiểu Tử HK

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

Gửi tháng mười hai

tháng 11 30, 2018 0
Gửi tháng mười hai
Tôi viết bài thơ tình gửi tháng mười hai
Khi nỗi nhớ đan cài trên mái tóc
Khi ngắm mưa bỗng cũng òa bật khóc
Xót xa lòng .... ai đó kịp về chưa.



Tháng mười hai nắng chẳng đủ mộng mơ
Mà gió bấc cứ dư thừa nỗi nhớ
Thương lắm đó người ơi đừng mở cửa
Tránh gió lùa kẻo cảm lạnh biết chưa.

Tháng mười hai lòng bỗng cứ đong đưa
Tờ lịch cũ bỏ đi thấy như vừa hụt hẫng
Thời gian trôi xếp dày thêm khoảng lặng
Tết sắp về.... liệu người có về chăng

Hiền Phương

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG

tháng 11 26, 2018 0
BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG
Tình cờ...tôi gặp lại... người... xưa
Trong quán vắng tiếng guitar trầm lắng
Giọt cafe và... đôi môi... mặn đắng
Nửa giận hờn... nửa xa vắng dửng dưng.

Tình cờ... tôi nhìn thấy... sau gương
Một hình dáng... tôi dường như quen lắm
Ánh mắt ấy... xưa nhìn tôi say đắm
Mà giờ đây... ngoài hiên nắng... đợi người.

Tình cờ... tôi nghe thấy tiếng cười
Nghe quen lắm và nghe tim vụn vỡ
Rơi xuống giòn tan... ly cafe đắng dở
Mặn môi mình... và bỡ ngỡ mắt nai.




Tình cờ... trong quán vắng... cùng ai
Tôi chợt hiểu những điều là ảo ảnh
Người cố tình cho tôi xem vai diễn
Và cuối cùng... tôi giận thật... bỏ đi.

Tình cờ... kể từ đó... trở đi
Góc quán vắng... còn giọt cafe đắng
Người xa rồi... tiếng guitar... im vắng
Cô đơn... và lăn lóc... với hư không.

Tình cờ... trên con phố... chiều đông
Nàng chợt đến... tựa mây hồng... e ấp
Tiếng nhạc trầm... bỗng nhiên... ngân dạ khúc
Chiếc hôn nồng nàn.. và ấm cả... mùa Đông.

Hà Phùng

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018

Em chẳng mơ ước...

tháng 11 24, 2018 0
Em chẳng mơ ước...
Em chẳng mơ ước những chân trời hoa lệ
Mọi thứ phù du hơn đôi mắt anh hiền
Hạnh phúc nhất là cùng anh hạnh phúc
Nơi nào có anh, nơi ấy có bình yên!

Em chẳg nmơ ước những viễn cảnh thần tiên
Vì em đủ lớn biết muộn phiền, cô đôc
Cuộc sống bây giờ biết bao điều gai góc
Cổ tích ngày xưa đâu có thật trên đời.




Những ngày bộn bề công việc chất lên vai
Nghĩ đến anh thôi cũng thấy mình mạnh mẽ
Em phải vui tươi cho cuộc đời em trẻ
Em phải lạc quan cho cuộc sống em hồng.

Mơ ước chi nhiều chuyện được – mất, có- không
Em học cách yêu những gì mình đang có
Anh từng bảo em cứ ngoan hiền như cỏ
Và em yêu anh – như cây cỏ chân tình.

Mơ ước bây giờ duy nhất vẫn là anh
Ở mãi đây thôi, chân thành từ đáy mắt
Em ươm tin yêu vào những điều thành thật
Hạnh phúc là đây, đâu phải chuyện bông đùa!

Thoa Pyo

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2018

Cảm ơn anh đã đến bên em

tháng 11 21, 2018 0
Cảm ơn anh đã đến bên em
Cảm ơn anh đã đến bên em
Trong những tháng ngày, bàn tay em lạnh nhất
Nắm lấy tay em, nói với em rất thật:
"Em còn được yêu, và hơn thế rất nhiều!"

Em chẳng nhớ là mình đã khóc bao nhiêu
Đến cả trái tim cũng khô cằn, hóa đá
Nỗi cô đơn em, có lẽ là lâu quá
Em có biết gì ngoài công việc nữa đâu!



Đợi em được không, có thể sẽ rất lâu.
Vài mùa chim bay, hoặc là nhiều hơn nữa
Em muốn trái tim ấm dần không cần lửa
Muốn nắm tay anh khi thật sự em cần!

Không dám nghĩ nhiều, cũng chẳng dám đong, cân
Nhưng em hiểu rằng mình không cần vội vã
Nắm tay một người khi lòng mình yếu quá
Có chắc sau này không hối hận đâu anh!

Cảm ơn anh nhiều, cảm ơn mái tóc xanh
Cảm ơn bờ vai, những ánh nhìn vội vã
Cảm ơn anh lắm, cảm ơn vì tất cả
Vì đã ở đây và khẽ nói: "Anh chờ! "

sưu tầm

Có một người

tháng 11 21, 2018 0
Có một người
Có một người từng hứa sẽ mãi yêu
Bên người kia dù bao nhiêu sóng gió
Có một người mặc nhiên tin điều đó
Thời gian trôi…người nhớ, kẻ quên rồi..!

Mãi mãi yêu có dài đến suốt đời?
Hay đơn thuần chỉ là lời ai hứa
Buông tay nhau…đặt bước chân ra cửa
Xoay lưng thôi…hai thế giới tách rời..!



Một người đi, một người đứng mỉm cười
Giấu đau thương vào sâu trong đáy mắt
Hoàng hôn chiều nhuốm màu buồn tím ngắt
Có thứ gì…vụt mất khỏi tầm tay..!

Đông đến rồi liệu ai đó có hay
Mùa cô đơn cũng theo về trong gió
Ai chờ ai trông hoài nơi đầu ngõ
Dẫu biết rằng..người ấy chẳng về đâu..!

Có một người hình bóng mãi khắc sâu
Làm người ta đau, làm người ta hạnh phúc
Có một người thuộc về miền kí ức
Đã xa vời…mà vẫn quá thân quen..!

sưu tầm

Đã lâu rồi...

tháng 11 21, 2018 0
Đã lâu rồi...
Đã lâu rồi mình chẳng hỏi thăm nhau
Một câu chào thôi sao khó mở lời đến vậy
Từ bên này đi sang bên nơi ấy
Xa xôi gì cho mấy hỡi người dưng?

Chắc người chưa bao giờ xem ta đã từng thân
Chỉ có tôi là dại khờ – ngốc nghếch
Đã một thời tôi coi người là nhất
Muôn vạn người tôi nhớ mỗi người thôi



Người vô tình, người đã lãng quên tôi
Buông kỷ niệm trượt ra ngoài vùng nhớ
Bỏ mặc tôi ôm mối tình lỡ dở
Ngọn lửa tình tôi chỉ mới bắt đầu nhen

Ta lại trở về như hai kẻ chẳng hề quen
Như chưa từng có chung một miền riêng ký ức
Nhưng tôi đã không còn niềm tin như ngày trước
Trái tim tôi hoá đá tự lâu rồi.

sưu tầm